Mấy tháng tiếp theo, Tô Uyên nhanh chóng chấp nhận việc mình là một người đọc sách.
Hắn vứt những giấc mơ kỳ lạ kia ra sau đầu, chỉ coi chúng như một giấc mộng hoàng lương.
Mỗi ngày, trời còn chưa sáng hắn đã thức dậy học thuộc lòng, ban ngày đến thư viện nghe tiên sinh giảng giải kinh nghĩa, tối đến lại khêu đèn đọc sách thâu đêm, viết văn, làm sách luận.
Lạc Thiên Âm quán xuyến việc nhà đâu ra đấy.




